TỔ ẤM KHÔNG CẦN LỚN, CHỈ CẦN LÀ CỦA RIÊNG MÌNH
Có những ngày, tôi trở về nhà muộn, trời đã đổ tối, Chiếc chìa khoá nhỏ trong túi vang lên tiếng leng keng vui vẻ. Tôi mở cửa, bật đèn, hương tinh dầu lavender dịu nhẹ lan ra, không gian ấm áp bao công sức của tôi chứa gọn trong chưa đầy 15 mét vuông, nhưng là thế giới mà tôi hoàn toàn được là chính mình.
Tôi đã từng ở trọ. Tường mỏng, tiếng bước chân lạ, ánh mắt xa lạ nơi hành lang chung. Căn bếp không phải của mình, bồn rửa thường xuyên đầy bát không rõ ai để lại. Những đêm thức trắng vì deadline, tôi chỉ ước có một nơi mà mọi ngóc ngách đều là của riêng tôi – để tự do bật nhạc, tự do khóc, và tự do nấu một bữa ăn tử tế cho chính mình.
Nhiều người hỏi: “Ở một mình, sao không thuê cho rẻ? Mua nhà làm gì cho cực?”
Tôi chỉ cười. Không phải vì tôi dư dả, mà vì tôi cần một điểm tựa. Có một nơi để đi về sau những ngày chênh vênh, có một chốn để tự tạo niềm vui, tự chữa lành mình – với tôi, ấy là giá trị vô giá.
Gửi bài chia sẻ của bạn cho Hayhay
Xem thêm các nội dung khác của Song ngư tại chuyên mục NHÀ Ở VÀ PHONG CÁCH SỐNG trên Hayhay.gif)